Người theo dõi

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

VUI BUỒN TẾT


Tết đến trăm mối bộn bề
Buồn vui lẫn lộn Xuân về mỗi khi
Quan sếp vui nhận phong bì
Trẻ con mừng được lì xì phong bao,
Công Nông Binh lính ngán ngao!
Lo quà lo tết lao đao mệt nhoài.
Tết ơi sao quá bi hài.
Người dày bổng lộc kẻ ai oán sầu...
GIÓ LÀO

Ở VỚI MA CŨNG KHÓ


(Nguồn iternet, ảnh minh họa)
Lão Đa Lộc bất ngờ chuyển nhà lúc năm cùng tháng tận, trước sự ngỡ ngàng của hàng xóm láng giềng, khối phố....Không kìm chế được sự ngạc nhiên, mụ vợ tôi vốn tính bộc trực “ruột để ngoài da” cứ sồn sồn từ bên nhà nói chỏ sang “Sao năm hết tết đến rôi mà bác còn chuyển nhà đi đâu?. Em thấy ở phố nhà mình là hết ý bài thơ rồi bác chuyển đi đâu nữa ? em là em khoái nhất ở đây, vừa trung tâm, trung độ, gần chợ, gần trường, an ninh trật tự bảo đảm, phố xá sạch sẽ cây xanh bóng mát không khí trong lành ở đô thị mà tìm được vị trí thế này thật là lý tưởng. Nhà bác ở đó đang được trạch lộc cơ mà, từ ngày về đây ở bác được thăng quan tiến chức liên tục, sinh con trai con gái , có nếp có tẻ, làm ăn vào cầu khấm khá...nhất nhà bác rồi...tiếc quá! em mà là bác em chả có đi đâu sứt ! Có chết em cũng chết tại đây” Lão Đa Lộc ậm ừ cho qua chuyện: Phức tạp lắm khi nào rảnh tôi sẽ nói cho cô chú hay...
Mụ vợ tôi léo nhéo: Bác nhớ là khi nào rỗi bác trở lại đây kể em nghe nhé, thế bác chuyển đi đâu ?
Xuống khu đô thị mới Bình Minh chứ còn đi đâu nữa, ở đó toàn là cán bộ công chức nhà nước rộng rãi thoải mái lắm lão Lộc trả lời.
Mụ vợ tôi là loại người vô tâm vô tư nên không để ý đấy thôi, riêng tôi thì tôi đi guốc trong bụng lão, làm sao mà qua mặt tôi được.
Sự thể là thế này: Lão là sếp lãnh đạo một đơn vị CA, nổi tiếng là quan tham, thượng vàng hạ cám vơ vét tất...Lão quan hệ rộng với đủ các thành phần. Từ trung ương đến đia phương đi đến đâu cũng “lọt” công việc dù phức tạp khó khăn đến mấy, vào tay lão đêu xong tất, không chỉ quan hệ với Quan chức lãnh đạo quyền cao chức trọng, mà cả các đối tượng đầu trộm đuôi cướp, tù tha về, nghiện hút, cờ bạc, lô đề , chủ hàng, chủ xe, lái xe... chủ nhà nghỉ, nhà chứa, lão đều thân quen tất tần tật. Các đối tượng vi phạm pháp luật, vi phạm hành chính bị thuộc hạ của lão bắt giữ chỉ vài phút sau là có điện thoại của lão gọi đến can thiệp được tha ngay tấp lự, có trường hợp tha bổng, có trường hợp thì giảm nhẹ tội lỗi...Từ ngày lên sếp nhà lão ngày nào cũng đông khách; đồ lễ quà biếu ăn không hết vợ lão đem chia cho láng giềng, Lúc thì gói kẹo, lúc chùm nho hộp bánh...bao thuốc gói chè. Vậy nên mụ được tiếng là hào phóng, thảo ăn...
Nhưng rồi sau đợt sinh hoạt đảng mà lão phải tham gia cùng chi bộ cơ sở nơi cư trú theo nghị quyết Trung ương vừa rồi, nghe được những lời bóng gió, bàn tán nửa kín nửa hở nói xấu sau lưng, tệ hại hơn mấy ông “Cộng sản nòi” là cán bộ Hưu trí đã có lần thẳng thừng phê phán về tác phong lối sống và mối quan hệ phức tạp của lão. Rày rà nhất là bị mấy tay văn nghệ sỹ xỏ xiên viết văn làm thơ châm, chọc ngoáy...
Từ đấy trở đi, người ta không thấy vợ lão chia lộc cho hàng xóm láng giềng nữa ... Ăn không hết , để ôi thối mụ sai ô sin bỏ vào túi ni lon, đem đi thật xa ném vào thùng rác để mọi nười khỏi biết...ác nghiệt thay cái kim trong túi lâu ngày cũng lòi, dần dà gia đình lão bị hàng xóm láng giềng xa lánh khinh bỉ.
Đều đặn đã thành phản xạ có điều kiện, sáng nào cũng vậy, Lão Đa Lộc dây thật sớm, đúng bốn rưỡi với mùa hè, năm giờ với mùa đông, còn chưa rõ mặt người lão đã dậy chạy thể dục. Một công đôi việc vừa rèn luyện sức khỏe vừa xem nếu có bị đổ cứt hoặc chất bẩn vào nhà thì tranh thủ dọn sạch trước khi trời sáng, xóa dấu vết để không ai nhìn thấy...
Khu đô thị mới nơi lão Đa Lộc chuyển đến trước đây là bãi tha ma, cơ man là mồ mả... đủ loại mả mới mả cũ. Vừa được Công ty Xây dựng Bình Minh san lấp giải phóng mặt bằng chia lô bán cho các đại gia, các vị Lãnh đạo của tỉnh và thành phố. Lão cũng kiếm được một xuất 400 mét vuông vị trí đầu ve hướng đẹp. Lão xây lên căn biệt thự ba tầng xinh xắn, có nhà ăn, gara ô tô, xung quanh có tường rào cao 2 mét, cổng sắt kiên cố, phía trước và xung quanh nhà rất nhiều cây cổ thụ mới được đưa từ rừng về trồng, đang bắt đâu đâm chồi nảy lộc. Nội, ngoại thất thiết kế công phu, cầu kỳ... đồ sứ vệ sinh toàn là của Tây Âu YTALYA, gắn thiết bị điều khiển thông minh tự động ngắt...Xung quanh hàng xóm mới bây giờ đều là các đại gia , Giám đốc doanh nghiệp và các sếp thuộc diện cán bộ Công chức nhà nước.
Ngồi trong phòng khách sang trọng có điều hòa không khí hai chiều (nóng - lanh), trên bộ Salon được nhập khẩu từ Hàn Quốc và nhiều tiện nghi đắt tiền, ti vi màu, màn hình phẳng công nghệ leed 40 in, dàn âm thanh hiện đại, tiếng nhạc du dương...Gã khoái trí từ nay sinh hoạt chi bộ tại khu dân cư không còn phải nghe những lời chỉ trích cực kỳ khó chịu của đám hưu trí và mấy tay văn nghệ sỹ hay chọc ngoáy, không còn phải dậy sớm như trước đây vì trong nhà đã có các dụng cụ thể thao thể dục tại chỗ...Đa Lộc chuyển đi, để lại nhiều tai tiếng, bao nhiêu lời đồn thổi, nào là lão “ăn bẩn” nhận tiền của người ta, không được việc nhưng không trả lại...Nào là, ăn quỵt, chơi quỵt bị đổ cứt vào nhà... Khốn nạn nhất là cái tin đó lan ra từ miệng mụ Loan nhà sát vách lâu nay vẫn thường hưởng sái của lão, chả biết là mụ nghe ai xúi, mụ nghe được từ đâu? Hay là bịa đặt của bọn phản động ... “không khảo mà xưng ”mụ cứ toe toe như cái loa phóng thanh ... điệp khúc: “Cái ngữ đó ra nghĩa địa ở với ma là đúng rồi, làm sao mà sống chung với người được”...
Từ khi ra nhà mới Lão cảm thấy ăn ngon ngủ yên bởi không còn ám ảnh cái cảnh sáng dậy sớm và cảnh họp chi bộ tại cộng đồng dân cư như ở nhà cũ... Nhưng mồi lần kê khai tài sản lão khốn khổ về việc giải trình có tới hai cái nhà ở thành phố...Khổ hơn nữa là mụ vợ của lão từ ngày về nhà mới cứ ốm đau quặt qẹo. Hết Tây y lại đông y...Đông Tây Nam dược đủ cả vẫn không khỏi...Hết bệnh viện trong nước rồi bệnh viện ngoài nước vẫn không tìm ra bệnh, người mụ cứ cò mòn cò chéo...mỗi ngày thêm xanh xao vàng vọt, đêm đêm giật mình thao thức không sao ngủ được, chợp mắt một cái là mụ lại thấy ác mộng, thấy các hồn ma về đòi đất... Lão tìm thầy phù thủy cao tay về cúng bái làm bùa chấn yểm . Tất cả đều vô hiệu. Lão rao bán nhà mãi mà chẳng thấy ai mua...
Người ta nói: “ Hứ! Có ma mới dám mua cái nhà đó”. Ma thì mua bằng tiền âm phủ. Mà lão Đa Lộc đâu có cần, vì bao năm hắn cũng nằm trong “bộ phận không nhỏ” vơ vét đầy ắp, đủ thứ tiền ma mảnh do bọn ma cô hồn cáo đem dâng nạp. Nay hắn chỉ cần 6 chữ vàng : Khỏe mạnh, yên ổn, thanh thản sao mà thấy khó. Lão đã sống như ma, làm sao ở với người được, cho nên Trời, Phật xui khiến, “an bài” đâu ra đó phải ra cái biệt thự ở giữa nghĩa địa ở với ma. Nhưng, hắn sống còn tệ hơn ma quái, giành cả đất của người chết, nay ở với ma cũng khó. Vợ lão bị ma hành, chẳng qua cũng vì cái tội: Không biết chọn người mà đi lấy ma…làm chồng!
14/02/2013
Gió Lào