Người theo dõi

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

TÂM TƯ NGƯỜI EM



TIỄN ANH MỘT SÁNG CUỐI THU

Tháng 9 ngày 7 trời cuối Thu
Lá vàng xào xạc rơi về cội
Mới sáng tinh mơ điện của ai
Điên từ Ban Mê tỉnh Đắc lắc
Tin báo giật mình em mất anh
Em đã mấy đêm nằm thao thức
Mộng báo điềm buồn đã sảy ra
Tâm tư hoảng hốt lòng ngơ ngác
Nghĩ thế nào đây trọn hiếu tình
Căm giận lũ người vô tri giác
Đoạn tình máu mũ của anh em
Lương tâm cắn dứt phải quyết tâm
Phải vào tới nơi chẳng ngại ngần
Đạp thẳng lên đầu lũ vô giác
Dâng nhang đưa tiễn em cúi đầu
Thương anh em chẳng làm gì được
Vì anh mình chồng của người ta
Sinh nơi bản địa phố nhà không quê
Lúc sinh thời ba chốn bốn quê
Vào Nam ra Bắc đi về buồn vui
Họ hàng cô bác khắp mọi nơi
Anh em bạn hữu một thời lừng danh
Sông pha vào cuộc chiến tranh
Đội quân thầm lặng tiến nhanh Sài Gòn
Hoà bình an phận thủ thường
Du lịch Mỹ Pháp mọi vùng Việt Nam
Giờ đây thảm cảnh đám tang
Chẳng có họ hàng chẳng có người thân
Cỗ quan tai chỉ để trống không
Chẳng có quả trứng bát cơm đặt đầu
Trai cả có cũng như không
Đứa con thất hiếu vô cùng sót đau
Đời người chẳng nghĩ trước sau
Lúc vui trần thế khi về hầu Diêm Vương
Chẳng thầy cúng bái mời ăn cơm
Đau sót đoạn trường anh ăn ở sao đây
Thương anh em đành chịu bó tay
Hàng năm đến ngày mùng 7 tháng 9 giỗ ông
Anh có linh thiêng mời anh về hiến hưởng

                                                     Sài gòn ngày 7 tháng 9 năm 2015
                                                 CUỘC ĐỜI ẤT DẬU ĐƯỢC SINH RA

          Quê bố thôn Bào Giang, thị xã Thanh Hoá, lấy mẹ thôn Nhân lộ xã vĩnh Thành, Vĩnh Lộc Thanh Hoá
          Sinh được con trai đầu: Nguyễn Văn Đạt
Con thứ 2 là gái Nguyễn Thị Thanh Đạm, cha đi lái xe ở Đà Nẵng lâu ngày không về, mẹ vào thăm cha nơi đất Phật Đà Nẵng. Đầu thai con thứ 3 cha mẹ đặt tên Nguyễn Văn Tòng. Sinh ngày …. Tháng 3 năm 1945, tại thôn Bào Giang  làng Cốc thượng, Phủ Cốc, thị Xã Thanh Hoá . Lúc Sinh ra thầy bói nói rằng, con sống thì mẹ chết, bố ở xa mẹ chạy loạn về quê Ngoại Vĩnh Thành, ở nhà ông bà ngoại, cùng em gái là Cao Thị Tý, buôn bán tần tảo nuôi con, đi bộ từ Vĩnh Lộc sáng hôm sau t Thanh Hoá đi về, gánh hàng nặng trĩu trên vai, về nhà một đầu thùng hàng, một đầu là con đi khắp làng trên xóm dưới, cuộc đời có mẹ không có con. Sao con không đi để mẹ tôi ở lại, mẹ ơi số trời đã định, con lên 5 mẹ lâm bệnh ra đi, con 5 tuổi phải đi ở đứng quạt cho con người ta ngủ, anh đem về nhà thấy mẹ ở trong bộ áo quan mà không biết khóc, cả cuộc đời không một lần bế ẳm của cha, cha con chưa hề thấy mặt, xa nơi tạm chiếm anh phải cho em đi làm con nuôi người Hà Tĩnh, làm thợ Bạc Vàng nơi phố Giáng. Bảo hiếm con nên mới nhận làm con nuôi, vaof1 ngày mùa Thu năm 1949 một người đan ông cho gói kẹo lạc rủ xuống thuyền buôn nước mắm của Cha đạo, ra đi từ bến Sông Mã phố Giáng Vĩnh Lộc.
          Đường biển, đương sông, nơi lên bờ đó là sông Thạch Hà – Hà Tĩnh, được ông bố nuôi thay họ đổi tên là Bùi Văn Xin . Cuộc đời con nuối nơi đất cằn đá sỏi, cái nắng cháy da, chậm một tý bị đòn roi chửi mắng, không vừa ý chủ, cơm ăn không bằng chó giữ nhà. Gọi là cơm nhưng toàn khoai làng là chính, có nhiều lần trốn đòn roi lên chùa hoang vu. Đêm giá lạnh chỉ có 1 manh áo không quần, có lúc trốn dưới đồng sâu, muỗi ruồi và đỉa cắn, cuộc mưu sinh lao động nặng nhọc phải đi thuyền lên thị xã lấy phân người, chui vào hố xí đội rổ phân đầy, bát cơn ăn cách đống phân tấm ván, năm 1956 bố mất, anh lặn lội vào tìm em, cho địa chỉ quê hương nơi gia tộc. Liên quan anh tìm em, nên bố nuôi mới cho đi học, hết lớp 4 bị quá tuổi không được học tiếp cấp 2.
          Năm 1964 được anh cho tiền ra Hà Nội lên Yên Bái thăm chị gái. được anh rể đưa đi chơi ở Lào Cai, lại trở về Hà Tĩnh đi đắp đê Đức Thọ 3 tháng.
          Tuổi 19 – 20 đi công nhân Quốc phòng làm đường 8B tỉnh Khăm Muộn Lào, 1967 chuyển qua quân đội, huấn luyện tại Mã Thành Ngệ an, tháng 10/1967 hành quân Nam tiến, 0 giờ ngày 1/1/1968 cuộc chiến bắt đầu, đến 8 giờ sáng cuộc chiến không cân sức, bạn bè đồng đội hy sinh vô kể, bầu trời Thừa Thiên - Huế trực thăng bay như ong vỡ tổ, mặt trời chen núi hoàng hôn bao phủ, đạn trực thăng bắn xuống như dây lửa kéo dài. Cảm ơn trời đất phật thánh và ông bà trở che phù hộ, chỉ bị thương nhẹ may sao thoát khỏi vòng vây. Lần thứ 2 bị thương gẫy tay trái, được đưa ra Bắc, trên đường ra cũng thật nguy nan 7 xe còn 3. Năm xe còn 1, về tới Thanh Hoá trạm đón tiếp nhà thờ đạo tranh thủ về quê lần đầu tiên bác cháu chưa hề gặp mặt. Được an dưỡng đoàn 585 Xuân Lai Thọ Xuân – Thanh Hoá.
Chuyển ngành về nhà máy gỗ Điện Biên Thanh Hoá, lại 1 lần Mỹ đánh bom thoát chết. Sơ tán về cơ khí Triệu Sơn, một lần nữa B52 rãi thảm, kể ra hàng chục lần đã chết. Cảm ơn Trời Phật đã Hộ trì đi làm chuyên viên Ban Kinh tế đối ngoại Sầm Nưa 2 năm lại trở về nhà máy gỗ 1982 xin về nghỉ mất sức cho tới nay.
           Nhà 01 ngõ 153 đường Bạch Đằng phường Quảng Hưng TP
                                                                                 Nguyễn  Minh Đàn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét